YellowCode.Books

Thông Thạo Jetpack – Phần 2 – Android KTX

Android KTX này thực sự rất thú vị, tuy đôi lúc nó gây ra sự bối rối đối với các lập trình viên nếu không biết về thể loại thư viện này, bởi thay vì dùng các cách được khuyến cáo của từng loại thư viện, Android KTX lại cho ra một cách viết khác. Nguyên nhân bởi vì Android KTX không phải một dạng thư viện phục vụ cụ thể cho một mục đích nào đó như anh em của nó trong họ Jetpack, mà nó giúp tăng cường tính “thẩm mỹ” cho các thư viện họ hàng, giúp các lập trình viên dễ dàng thao tác với các thư viện Jetpack và cả không phải Jetpack khác, bằng cách cung cấp những dòng code đẹp hơn, dễ nhìn hơn. Và dĩ nhiên cũng giúp giảm lỗi hơn với việc code ngắn gọn và xúc tích hơn kiểu này. Ngoài việc mang đến một ngoại hình mới cho các dòng code của các thư viện đã có, Android KTX còn giúp chúng ta có những ý tưởng thú vị hơn trong việc xây dựng nên những Kotlin Extension cho project của chúng ta. Tất cả những ý đẹp đẽ trên đây cụ thể như thế nào mời các bạn cùng vào bài viết với mình.

Thông Thạo Jetpack – Phần 1 – Jetpack Là Gì?

Jetpack là một bộ các thư viện được Google giới thiệu từ tháng 5 năm 2018. Vâng rất nhiều thư viện. Và bộ thư viện này vẫn đang được Google bổ sung thêm cho tới ngày nay. Một trong số chúng là các thư viện dùng để thay thế các thư viện cũ mà trước đây các lập trình viên Android vẫn quen dùng. Phần lớn còn lại là các thành phần (hay còn gọi là component) mới. Không có một ràng buộc nào bắt bạn phải sử dụng hoàn toàn Jetpack cho việc xây dựng ứng dụng của bạn cả, nhưng nếu biết đến nó và nắm bắt được nó, như logo hay ý nghĩa mà Jetpack mang lại, nó sẽ là một “bệ phóng tên lửa”, sẽ tạo một lực đẩy mạnh mẽ đẩy bạn cũng như ứng dụng của bạn tiến nhanh về phía trước.

Modern Android Architectures – MVC/MVP/MVVM – Phần 1: Giới Thiệu Các Mô Hình Kiến Trúc

Thực sự thì rất lâu rồi mình không viết bài nào mới cả. Điều này làm mình rất áy náy và ngứa ngáy. Mình sợ để lâu nữa sẽ không ai thèm ngó ngàng gì đến blog của mình nữa. Đùa thôi chứ mình biết nhiều bạn vẫn thường vào xem có bài viết mới chưa.
Do đó ngay khi quyết định quay lại và duy trì lượng bài viết mà mình đã giữ nhịp trong suốt mấy năm qua, mình muốn nói ngay đến chủ đề mà nhiều bạn cũng đã đặt câu hỏi từ lâu, đó là chủ đề về Modern Android Architectures. Chính là nói về các kiến trúc theo các khuôn mẫu (pattern) MVC, MVP hay MVVM.
Với Phần 1 hôm nay mình sẽ nói sơ qua về tổng quan các khuôn mẫu kiến trúc này, chúng là gì và tại sao chúng ta lại cần một khuôn mẫu như thế này. Và chúng ta sẽ cùng xây dựng một ứng dụng nhỏ không phải là bất kỳ khuôn mẫu nào trong số cái mình đã kể ra trên đây, để có thể so sánh với khuôn mẫu ở các bài viết sau đó mà.

Android Architecture Component – Phần 4: Tìm Hiểu Về Room

Với việc xem hết bài viết hôm nay, thì bạn cũng đã cùng mình đi qua tổng cộng 4 thành phần lớn trong kiến trúc mới này của Android rồi đấy. Mình xin nhắc lại rằng, với việc hiểu và áp dụng các thành phần mới này vào ứng dụng, sẽ làm cho ứng dụng của bạn trở nên: mạnh mẽ hơn, dễ kiểm lỗi hơn, và dễ bảo trì hơn. Trước khi đi vào tìm hiểu thành phần cuối cùng này, mình xin tóm tắt lại 3 phần trước đây như sau.

Android Architecture Component – Phần 3: Tìm Hiểu Về Lifecycle Aware Components

Ở các phần trước, chúng ta đã cùng nhau nói đến cách sử dụng hai thành phần cơ bản trong bộ kiến trúc Android Architecture Component mà Google mang tới, đó là ViewModel và LiveData.
Quả thật hai thành phần ViewModel và LiveData cũng đã giúp ích chúng ta giải quyết rất nhiều yêu cầu cơ bản từ các ứng dụng hiện nay rồi. Thế nhưng bấy nhiêu đó thôi vẫn chưa nói hết sức mạnh của Android Architecture Component mang lại. Chúng ta còn phải nói nhiều hơn vể công dụng của kiến trúc mới này. Và hôm nay mình xin trình bày một khía cạnh khác nữa của nó, khía cạnh này có cái tên Lifecycle-Aware Components.

Android Architecture Component – Phần 2: Tìm Hiểu Về LiveData

Ở nội dung của bài hôm trước, mình đã cố gắng trình bày rõ ràng nhất cho các bạn hiểu về viên gạch đầu tiên trong hệ thống kiến trúc mới này của Android, viên gạch đầu tiên này có cái tên ViewModel.

Hôm nay chúng ta tiếp tục nói đến một hỗ trợ tuyệt vời khác của ViewModel, đó là việc chia sẻ dữ liệu giữa các Fragment. Và nói thêm một thành phần mới trong Android Architecture Component, giúp việc chia sẻ dữ liệu này được cập nhật theo thời gian thực giữa các Fragment, thành phần mới này có tên là LiveData.

Android Architecture Component – Phần 1: Tìm Hiểu Về ViewModel

Trong sự kiện Google I/O 2017 vừa qua (trước cả cái sự kiện Google I/O 2018 của năm nay nhé), nhóm Android Framework của Google có trình bày một kiến trúc mới cho các lập trình viên Android, kiến trúc mới này được gọi với cái tên Architechture Components. Kiến trúc bao gồm một tập hợp nhiều thư viện khác nhau, nhằm mang đến cho chúng ta, các lập trình viên Android, có được các công cụ cần thiết để thiết kế ra các ứng dụng mạnh mẽ, ổn định và dễ dàng bảo trì nhất.

Do có rất nhiều kiến thức liên quan đến kiến trúc mới này của Android, nên mình sẽ chia chúng ra làm nhiều phần để dễ trình bày và tiếp cận. Phần đầu tiên trong chuỗi bài viết này sẽ dẫn bạn đến với một khái niệm có tên ViewModel.

ConstraintLayout – Phần 2: Các Chức Năng Nâng Cao

Như mình có nói ở phần 1, ConstraintLayout tuy dài (bị tách ra làm hai phần lận), nhưng nó không khó. Qua bài viết đó bạn đã nắm được ý nghĩa và cách sử dụng các công cụ cơ bản nhất mà Android Studio cung cấp để thiết kế kéo-thả cho layout mới mẻ này. Phần tiếp theo này bạn sẽ biết thêm các chức năng hay ho khác của ConstraintLayout, giúp bạn có thể thiết kế được tất cả các layout mà bạn muốn.

Và chắc chắn chúng ta sẽ cùng nhau thử thực hành xây dựng một layout hoàn thiện ở cuối bài hôm nay.

ConstraintLayout – Phần 1: Tìm Hiểu Các Thành Phần Cơ Bản

Cũng khá lâu rồi, mình luôn mong muốn được viết bài hoàn chỉnh về ConstraintLayout. Nhưng có nhiều điều khiến dự định này dang dở. Một phần cũng vì nếu như không có nó (ConstraintLayout) chúng ta cũng vẫn cứ sống thoải mái vui vẻ mà thôi. Phần nữa là vì bài viết sẽ cần rất nhiều ảnh động, đúng đặc thù của loại layout này, nên “tiến độ dự án” bị kéo dài ra.

Cho đến hôm nay thì kiến thức về ConstraintLayout đã trở nên khá nhiều (nhưng không khó). Sở dĩ kiến thức này nhiều là vì chúng ngày càng được bổ sung các tính năng hữu ích để lập trình viên chúng ta có thể vận dụng một cách linh hoạt nhất vào việc thiết kế các giao diện phức tạp. Và cũng vì kiến thức này nhiều quá nên mình tách ra làm hai phần. Điều này giúp cho các bạn dễ tiếp cận hơn, và mỗi bài cũng không chứa quá nhiều resource ảnh (cả động lẫn tĩnh), có thể ảnh hưởng đến hiệu quả load trang của chúng ta.